“Thần thông” vốn dĩ không phải là một điều kỳ bí, xa vời. Nếu ta nghe đến thần thông và nghĩ đến những điều phi thực tế, thì đó là vì chưa thực sự hiểu ý nghĩa của “thần thông” trong tâm linh.
Trong tu tập, ta không nên dính mắc vào thần thông để nuôi dưỡng tâm tham ngày một vi tế hơn. Trong tu tập, với người có chánh kiến – cái nhìn đúng đắn – sẽ hiểu rằng: Càng tu ta càng trở nên dễ thương hơn, đại đồng hơn, thấu cảm hơn. Đó mới chính là giá trị và mục đích tiến hoá của linh hồn. Càng có chánh kiến, ta lại càng nhìn rõ hơn con đường đạo vốn dĩ luôn gắn với con đường đời.
Dính mắc vào thần thông chưa bao giờ là sự đúng đắn cho con đường của người tu tập.


